Friday, October 28, 2011

Khi nào tôi sẽ dừng chân?

Có một số bạn hỏi tôi rằng: "Khi nào tôi sẽ dừng chân?" hay nói theo ngôn ngữ của phim kiếm hiệp là: "Khi nào tôi sẽ gác kiếm?"

Câu trả lời của tôi là: "Khi nào tôi không còn nghe hoặc không thường xuyên nghe bạn bè quốc tế nói với tôi rằng: 'Oh, bạn là người Việt Nam đầu tiên mà tôi gặp đi du lịch bụi.'"

Có thể các bạn bảo rằng như thế thì có sao đâu bởi vì Việt Nam nghèo thì làm sao có tiền

Thursday, October 27, 2011

Hịch Tiến Sĩ

Trích từ trang www.topmba.vn

"Bài này dài, phỏng giai điệu theo như nguyên văn của Hịch tướng sỹ (Trần Quốc Tuấn) (http://vietsciences.free.fr/vietnam/danhnhan/vua/tranhungdao_hichtuongsi.htm) nên hơi dài chút.

Nguồn: http://www.topmba.vn/forum/cam-cuoi/tuong-lai-buon-cho-cai-cach-giao-duc-viet-nam!!!!/30/

Hịch Tiến sỹ

Ta cùng các ngươi
Sinh ra phải thời bao cấp
Lớn lên gặp buổi thị trường.

Đi học nước ngoài làm sao giữ chất Việt?

Bài liên quan: Đi học nước ngoài làm sao giữ chất Việt?

Các bạn hãy vào đường dẫn trên đây để đọc bài viết này và dưới đây là ý kiến của tôi về vấn đề được đề cập trong bài viết.

Ý kiến của tôi:

Thứ nhất, nói tiếng Việt cho ra tiếng Việt, không pha trộn lung tung tiếng nước ngoài. Trong thời buổi hiện nay, người nào nói được một câu tiếng Việt chỉ toàn tiếng Việt thì đúng là đáng nể bởi thói

Bí kíp đi bụi sang Lào


Do người Lào xem người Việt như anh em nên có thể gọi bất kỳ người lớn tuổi nào là mẹ /bố cho thêm thân mật.

Do có khá nhiều người Việt sống tại Lào nên cứ nói tiếng Việt; tuy nhiên nên cố học vài câu tiếng Lào cho tình anh em Lào-Việt thêm đằm thắm.

Uống nước: để dành chai nước suối đã dùng rồi, có thể vào bất kỳ nhà nào đấy hoặc vào các ngôi chùa xin uống mát lạnh vào chai mà uống. Nói: cho

Đi bụi là gì?

"Đi bụi" nghĩa là trở thành người bản địa ở những nơi mình đi qua. Muốn thế phải "nằm vùng" đủ lâu ở một quốc gia hoặc một khu vực. Tóm lại "đi bụi" đúng nghĩa thì phải đi "trường kỳ kháng chiến."

Có ai phản đối với định nghĩa này không vậy???

Trở lại Lào (11): Bố Khẳm

 Kỳ trước: Trở lại Lào (10): Đạp xe từ Vang Vieng đến Vientiane

Bố 60 tuổi, ở tại huyện Phone hong tỉnh Vientiane. Tôi gặp bố trên đường đạp xe từ Vang Vieng về Vientiane. Bố có 5 người con, bốn trai và một cô con gái út (bốn trai liên tiếp thì gọi là “tứ quý” phải không các bạn?), một đang ở Pakse, một ở tỉnh Xiengkhouang làm studio, một đang là đô vật ở Vientiane và cô con gái út có học bổng

Trở lại Lào (10): Đạp xe từ Vang Vieng đến Vientiane

 Kỳ trước: Trở lại Lào (9): Vang Vieng

Buổi sáng tôi dậy, lại tiếp tục gõ gõ bài về Vang Vieng đến khoảng 10h sáng thì trả phòng. Sau khi check out, tôi đi qua căn nhà có tivi phát ra tiếng Việt. Đó là một căn nhà sàn theo đúng kiểu Lào. Tôi dựng xe dưới và định bước lên thì một bà lão ra hỏi tôi có vẻ khó chịu bằng tiếng Việt: “Có chuyện gì không?” (người Lào đối với tôi còn thân thiện hơn bà

Sunday, October 23, 2011

Trở lại Lào (9): Vang Vieng

Kỳ trước: Trở lại Lào (8): Đạp xe từ Muong Phou Khan đến Vang Vieng

Tôi đi dọc theo con đường quốc lộ 13 để vào Vang Viêng. Chạy qua khúc đường bụi bặm thì đến một ngã ba. Ngay tại ngã ba này, nếu rẽ trái thì sẽ đi vào con đường rải đá cuội (chưa tráng nhựa); ở đây có một cái chợ bán thức ăn sẳn giá địa phương (con cá nướng ở khu chợ đêm Luang Prabang có giá 20 ngàn kíp thì tại đây chỉ có 10

Saturday, October 22, 2011

Trở lại Lào (8): Đạp xe từ Muong Phou Khan đến Vang Vieng

 Kỳ trước: Trở lại Lào (7): Đạp xe từ B. Kumkiewya đến Muong Phou Khan

Khi đẩy xe lên một con dốc cao để đi Vientaine thì tôi mới biết nơi tôi cắm trại ngủ tối qua là Muong Phou Khan (trong tiếng Lào, “Muong” tương đương với “huyện” và “Ban” tương tương với “xã”) Sương mù mịt, xe tải chạy phải mở đèn. Lên hết con dốc thì xuống dốc khoảng vài cây, sau đó lại lên dốc.

Tôi đẩy xe ngang qua một

Trở lại Lào (7): Đạp xe từ B. Kumkiewya đến Muong Phou Khan

 Kỳ trước: Trở lại Lào (6): Đạp xe từ Luang Prabang đến B. Kumkiewya, Muong Xiangngeun (Xã Kumkiewya, huyện Xiengngeun, quận Luang Prabang)

Chia tay mọi người ở B. Kumkiewya, tôi xuống dốc khoảng vài cây đến cầu Namming. Tôi dừng lại mua hai quả dưa leo giá 1000 kíp/quả để chuẩn bị cho hành trình leo dốc.
Tôi đẩy xe đến buôn KiewtalounLaoTheung và mua trái cây, mỗi món chỉ khoảng 1-2000 kíp

Friday, October 21, 2011

Trở lại Lào (6): Đạp xe từ Luang Prabang đến B. Kumkiewya, Muong Xiangngeun (Xã Kumkiewya, huyện Xiengngeun, quận Luang Prabang)

 Kỳ trước: Trở lại Lào (5): Luang Prabang (di sản văn hóa thế giới)

Từ Luang Prabang đến Vang Vieng là hơn 200 cây số đường đèo dốc nên tôi chia thành từng đoạn ngắn, tùy theo những sự kiện mà tôi trải nghiệm.

Từ Luang Prabang, tôi vừa đạp xe vừa hỏi thăm đường đi Vang Vieng hoặc Vientiane, đó cũng là đường ra bến xe phía nam luôn. Khu vực xung quanh bến xe phía Nam, người Việt ở khá đông; khu

Monday, October 17, 2011

Trở lại Lào (5): Luang Prabang (di sản văn hóa thế giới)

 Kỳ trước: Trở lại Lào (4): Đạp xe từ Pakmong đến LuangPrabang

Vào Luang Prabang, tôi đạp xe lòng vòng để tìm nhà trọ giá rẻ hoặc nơi nào đấy cắm trại. Theo tôi Luang Prabang giống như là một cụm các buôn làng gộp lại. Tôi lòng vòng khu trung tâm rồi lại ra ngoại thành. Do ban đêm nên khó thấy đường, vì vậy tôi nghĩ bụng có khi đạp xe đi luôn về hướng Vang Vieng cũng nên.

Tôi dừng ở một nhà

Địa danh thiêng liêng nhất của bạn là gì?

 Bài liên quan: Trở lại Lào (4)

Trong đời mỗi người có ít nhất một nơi chốn mà chỉ cần nghe tên nơi ấy thôi cũng gợi cho bạn bao nhiêu là cảm xúc. Đối với nhiều người đặc biệt là người Việt xa xứ thì đó có thể là hai từ “Việt Nam” mà cũng có thể đó là quê nhà, tên làng hay buôn nơi mình được sinh ra. Tuy nhiên đối với tôi, một người đi bụi, thì địa danh thiêng liêng nhất lại là sông Mê kong.

Trở lại Lào (4): Đạp xe từ Pakmong đến LuangPrabang

 Kỳ trước: Trở lại Lào (3): Đạp xe từ Moxay đến Pakmong

Từ Pakmong, tôi đạp xe ngang qua các buôn làng. Tôi ghé vào một căn nhà với vài quả chuối và đu đủ trên sạp và có hai ba đứa con nít đang đứng để hỏi mua. Bọn chúng nói đu đủ 2.000 kíp/quả, chuối già 1.000 kíp/chùm. Tôi cảm ơn và định quay xe ra thì bọn chúng chỉ vào đu đủ và nói giá 1.000 kíp. Tôi chỉ quả nhỏ hơn thì chúng nói 500 kip.

Sunday, October 16, 2011

Trở lại Lào (3): Đạp xe từ Moxay đến Pakmong

 Kỳ trước: Trở lại Lào (2): Moxay/ Muong Xay / Oudomxay

Từ Oudomxay đến Luang Prabang khoảng 200 cây nên tôi chia thành hai đoạn. Thứ nhất là từ khoảng 100 cây số từ Oudomxay đến Pakmong; thứ hai là 100 cây từ Pakmong đến LuangPrabang.

Ra khỏi Oudomxay, toàn là đường lên dốc nên tôi đẩy bộ. Đi bộ khoảng 10 cây số thì tôi dừng lại ở một buôn mua chuối sứ ăn (4 quả mà chỉ có 500 kip). Tôi ngồi

Saturday, October 15, 2011

Trở lại Lào (2): Moxay/ Muong Xay / Oudomxay

Kỳ trước: Trở lại Lào (1): đạp xe từ biên giới Lào- Trung (Boten-Mohan) đến Moxay

Việc đầu tiên tôi làm khi đến Moxay là đến ngay máy rút tiền của ngân hàng BCEL(Banque Pour Le Commerce Exterieur Lao- Ngân hàng ngoại thương Lào- Ở Lào tiếng Pháp vẫn còn được sử dụng trên các bảng hiệu khá nhiều) cho thẻ của mình vào thử xem sử dụng được không. Tôi rút 300.000 kip, tương đương 900.000 VND. Vậy

Trở lại Lào (1): đạp xe từ biên giới Lào- Trung (Boten-Mohan) đến Moxay

Kỳ trước: Lại trở về Trung Quốc (27): Đạp xe đến Mohan (thị trấn giáp biên giới Lào) và thủ tục qua biên giới

Thị trấn Boten cách biên giới khoảng vài cây số. Tôi đi thẳng con đường tráng nhựa đẹp đẽ trông hao hao như các con đường ở Trung Quốc. Vừa đi tôi vừa ngắm những ngôi nhà sàn và những con người Lào xinh đẹp. Ở phía Đông Bắc Á quá lâu và thường xuyên nhìn thấy những con người mắt một mí

Saturday, October 8, 2011

Lại trở về Trung Quốc (27): Đạp xe đến Mohan (thị trấn giáp biên giới Lào) và thủ tục qua biên giới

 Kỳ trước: Lại trở về Trung Quốc (26): Puer và Mengla

Đoạn đường từ Mengla đến Mohan thật dễ dàng bởi vì hầu như không có dốc cao lắm dù cũng có lên xuống, tuy nhiên cứ lên một tí lại xuống một tí, đường hầu như bằng nên tôi đạp xe lên, mệt thì nhảy xuống đẩy, xuống dốc thì leo lên ngồi. Nếu mọi con đường đều như thế thì tôi có thể đạp xe đi vòng quanh thế giới luôn đấy chứ.

Vừa đi tôi vừa

Lại trở về Trung Quốc (26): Puer và Mengla

Kỳ trước: Lại trở về Trung Quốc (25): Từ Jinggu đến Puer

Đến Puer, việc đầu tiên là tôi hỏi đường ta bến xe mua vé xe buýt để đi Mohan (thị trấn giáp biên giới với Lào.) Tôi vòng lên vòng xuống hỏi đường bằng cách nói rằng mình muốn ngồi xe đi Jinghong (Jinghong quá nổi tiếng do là thành phố lớn nhất khu này nên chắc ai cũng biết.) Vậy là cuối cùng tôi được chỉ đi đến Nan tran (bến xe Nam) sau

Lại trở về Trung Quốc (25): Từ Jinggu đến Puer

Kỳ trước: Lại trở về Trung Quốc (24): Chia tay chị Yang Peng và đạp xe đến Jinggu

Từ Jinggu đến Puer, 20 cây số đầu lên dốc, đẩy mệt đứt hơi. Tôi nghĩ tôi đang đi dọc theo sông Mê Kong mà tiếng Hoa gọi là Lancang.

Đoạn này không thấy đá tím khoai môn nữa mà là đá có màu nâu đỏ mà người dân sử dụng để xây mộ.

Ngoài ra, cách bó rạ ở đây giống như ở Đông Nam Á rồi, rơm được quấn thành từng cây

Lại trở về Trung Quốc (24): Chia tay chị Yang Peng và đạp xe đến Jinggu

Kỳ trước: Lại trở về Trung Quốc (23): Đạp xe từ Lincang đến Quannei gặp chị Yang Peng và kháng cự “một cơn điên.”

Do chị Yang Peng luôn miệng bảo hết tiền rồi và tôi lỡ bảo mình không mang theo nhiều tiền nên chị nói phải mượn 100 tệ của em trai để chúng tôi có thể quay về Quan nei.

Chúng tôi có 3 người: tôi, chị và người em trai (cậu ta về nhà hôn thê ở gần Lincang-có hôn thê rồi, vậy mà đi