Saturday, July 30, 2011

TỰ SỰ (2)

Rất nhiều bạn add nickname trên yahoo hoặc trên Skype của tôi vào chỉ để hỏi tôi rằng tôi có sợ không khi là phụ nữ mà đi du lịch một mình; gia đình tôi có ý kiến như thế nào về việc tôi “bỏ nhà” đi dài hạn như thế? Tôi nghĩ chắc đây cũng là vấn đề mà nhiều người quan tâm muốn biết. Vì thế để tránh trả lời đi trả lời lại nhiều lần, tôi viết bài viết này vậy.
Vấn đề thứ nhất, tôi có sợ không? Câu

Wednesday, July 27, 2011

Lại trở về Trung Quốc (3): Zoige (Ruoergai – Flower Lake) và Huang He (sông Hoàng Hà)

 Kỳ trước: Lại trở về Trung Quốc (2): Langmusi –ngôi làng của Phật giáo Tây Tạng đích thực
Nhóm của tôi đúng 10h sáng thì khởi hành. Trong nhóm 7 người gồm có tôi, hai bác đến từ Xian, một cặp vợ chồng đến từ Beijing, một bạn gái đến từ Chengdu và một nữ sinh viên đến từ Nanning. Tài xế của chúng tôi là người Tây Tạng. Làm sao biết? Nhìn thấy ông ta lúc nào cũng cầm xâu hạt dài lần lần trên tay

Tuesday, July 26, 2011

Lại trở về Trung Quốc (2): Langmusi –ngôi làng của Phật giáo Tây Tạng đích thực

 Kỳ trước: Lại trở về Trung Quốc (1): Qua biên giới Mông Cổ- Trung Quốc và đến Xiahe-ngôi làng của người Tây Tạng với thiền viện Labrang

Từ Xiahe, xe đi Tongren khởi hành vào lúc 7h30 sáng, vì thế tôi phải dậy thực sớm và ra bến xe. Tôi đến bến vào lúc 7h thì được thông báo là hết vé đi Tongren. Lúc ấy tại bến, tôi thấy anh chàng người da trắng mà tôi gặp hôm trước, ngoài ra còn có thêm một cặp

Saturday, July 23, 2011

Lại trở về Trung Quốc (1): Qua biên giới Mông Cổ- Trung Quốc và đến Xiahe-ngôi làng của người Tây Tạng với thiền viện Labrang

Kỳ trước: Tôi đi Mông Cổ (13): Trở lại UB (Ulaanbaatar)  
Tàu lửa từ UB đến thị trấn biên giới Zamyn –Uud vào khoảng 7h30 sáng. Từ tàu lửa bước ra, tôi đi theo đám đông đến bến xe buýt và xe jeep đậu ngay trước cửa nhà ga. Tại đây, tôi thấy tiếc vô cùng khi đã đổi gần như tất cả tiền Mông cổ nên tại đây giá vé cho xe buýt để đi sang Erlian (thị trấn biên giới phía bên Trung Quốc) là 7.000T (

Friday, July 15, 2011

Chính phủ Trung Quốc nói dối trong vấn đề liên quan đến Mông cổ.

Bài liên quan: Nội Mông dậy sóng

Trước đây trong bài “Nội Mông dậy sóng” được viết khi tôi ở tại Nội Mông, Trung Quốc, tôi có đề cập đến việc chính phủ Ngoại Mông yêu cầu Trung Quốc trả lại Nội Mông cho họ; nếu không thì họ sẽ có khủng bố đến Trung Quốc đánh bom và cướp bóc dân thường. Thực ra những điều vừa được đề cập ở trên là do chính phủ Trung Quốc “bơm” vào não của người dân Trung Quốc và

Tôi đi Mông Cổ (13): Trở lại UB (Ulaanbaatar)

Kỳ trước: Tôi đi Mông Cổ (12): Darkhan

Thật ra ở Mông cổ, tàu lửa không bao giờ đến đúng giờ cả. Họ bảo tôi rằng tàu sẽ đến UB vào lúc 7h10 sáng. Vậy mà đến gần 8h tôi mới được xuống tàu ấy. Thật ra trên tàu cũng chả có nhiều người. Vì vậy nếu mua vé ghế cứng thì vẫn có cả băng ghế nằm ngủ dù chẳng có nệm cũng chẳng có gối.

Từ nhà ga hầu như vắng ngắt, tôi bước ra thì gặp một đám du khách Pháp

Mongolian animals










Mongolian fauna and flora










Mongolian people and I







Mongolian children













Mongolian landscape








Nadaam Festival in UB









Mongolian custome















Mongolian food




Thursday, July 14, 2011

Tôi đi Mông Cổ (12): Darkhan

Kỳ trước: Tôi đi Mông Cổ (11): Từ Moron đến Darkhan

Darkhan là thủ phủ của tỉnh Selenge ở phía Bắc Mông cổ. Theo nhận xét của tôi thì phía Bắc Mông cổ giàu hơn. Lý do theo tôi nghĩ là có nhiều khu mỏ và giao thông tốt hơn: có đường tráng nhựa và có đường ray xe lửa (các khu vực khác chỉ có thể tiếp cận bằng xe mà thôi và đường lại không được tráng nhựa).

Ấn tượng đầu tiên mà tôi có ở tại

Wednesday, July 13, 2011

Tôi đi Mông Cổ (11): Từ Moron đến Darkhan

Kỳ trước: Tôi đi Mông Cổ (10): Moron

Tôi bỏ đi ra đường cái để đón xe. Tôi vừa đi vừa lấy bánh mì và nước ra uống, và lại đi dưới trời nắng. Có vài chiếc xe tải chạy qua, sao tôi đón mà chả có chiếc nào dừng lại thế nhỉ? Một hồi tôi thấy hai thằng bé cưỡi ngựa ăn mặc có vẻ công tử ghé vào ger mà tôi ngủ hai đêm lúc tôi bỏ đi ấy, phi ngựa ngang qua. Tôi ra dấu cho họ quay lại và hỏi tôi có thể

Tôi đi Mông Cổ (10): Moron

 Kỳ trước: Tôi đi Mông Cổ (9): Từ Uliastai đến Moron

Moron là thủ phủ của tỉnh Khovsgol. Lý do mà du khách đến Moron là để đi đến hồ Khovsgol – đây là hồ lớn thứ hai ở Mông Cổ (2.760 kilo mét vuông), là hồ sâu nhất ở Mông Cổ (262 mét) và là hồ nước ngọt lớn thứ 14 của thế giới; lượng nước ngọt của hồ chiếm 1-2% lượng nước ngọt của thế giới. Ngoài ra trong hồ còn có nhiều loại cá và khu vực xung

Monday, July 4, 2011

Tôi đi Mông Cổ (9): Từ Uliastai đến Moron

 Kỳ trước: Tôi đi Mông Cổ (8): Uliastai

Tôi đi bộ dọc theo đường cái, vừa đi vừa ngoắc nhưng cũng hiếm có chiếc xe nào chạy qua lắm. Bây giờ tôi rút kinh nghiệm rồi, quá giang xe tải vừa dễ dàng hơn lại vừa miễn phí. Người đẹp như tôi (hihihi) mà ngoắc thì chiếc xe tải nào cũng dừng lại cả, ngoại trừ khi xe đó đầy người, không còn chỗ ngồi thì họ mới chạy luôn.
Cuối cùng có một chiếc xe tải

Sunday, July 3, 2011

Tôi đi Mông Cổ (8): Uliastai

Kỳ trước: Tôi đi Mông Cổ (7): Từ Tosontsengel đến Uliastai

Vài cây số trước khi vào cửa ngõ Uliastai là suối và sông chạy dọc theo đường với bờ cỏ xanh mát hai bên. Vì vậy bạn nào muốn cắm trại thì có thể dừng lại ở bất cứ nơi nào cũng được. Hôm đó là chủ nhật nên có rất nhiều người Mông Cổ ra đó cắm trại, picnic, giặt giũ và rửa xe.
Ông già lái xe hỏi tôi muốn xuống nơi nào. Tôi ra dấu bảo