Bài liên quan: Nội Mông dậy sóng
Trước đây trong bài “Nội Mông dậy sóng” được viết khi tôi ở tại Nội Mông, Trung Quốc, tôi có đề cập đến việc chính phủ Ngoại Mông yêu cầu Trung Quốc trả lại Nội Mông cho họ; nếu không thì họ sẽ có khủng bố đến Trung Quốc đánh bom và cướp bóc dân thường. Thực ra những điều vừa được đề cập ở trên là do chính phủ Trung Quốc “bơm” vào não của người dân Trung Quốc và
Showing posts with label Tôi đi Mông Cổ. Show all posts
Showing posts with label Tôi đi Mông Cổ. Show all posts
Friday, July 15, 2011
Tôi đi Mông Cổ (13): Trở lại UB (Ulaanbaatar)
Kỳ trước: Tôi đi Mông Cổ (12): Darkhan
Thật ra ở Mông cổ, tàu lửa không bao giờ đến đúng giờ cả. Họ bảo tôi rằng tàu sẽ đến UB vào lúc 7h10 sáng. Vậy mà đến gần 8h tôi mới được xuống tàu ấy. Thật ra trên tàu cũng chả có nhiều người. Vì vậy nếu mua vé ghế cứng thì vẫn có cả băng ghế nằm ngủ dù chẳng có nệm cũng chẳng có gối.
Từ nhà ga hầu như vắng ngắt, tôi bước ra thì gặp một đám du khách Pháp
Thật ra ở Mông cổ, tàu lửa không bao giờ đến đúng giờ cả. Họ bảo tôi rằng tàu sẽ đến UB vào lúc 7h10 sáng. Vậy mà đến gần 8h tôi mới được xuống tàu ấy. Thật ra trên tàu cũng chả có nhiều người. Vì vậy nếu mua vé ghế cứng thì vẫn có cả băng ghế nằm ngủ dù chẳng có nệm cũng chẳng có gối.
Từ nhà ga hầu như vắng ngắt, tôi bước ra thì gặp một đám du khách Pháp
Thursday, July 14, 2011
Tôi đi Mông Cổ (12): Darkhan
Kỳ trước: Tôi đi Mông Cổ (11): Từ Moron đến Darkhan
Darkhan là thủ phủ của tỉnh Selenge ở phía Bắc Mông cổ. Theo nhận xét của tôi thì phía Bắc Mông cổ giàu hơn. Lý do theo tôi nghĩ là có nhiều khu mỏ và giao thông tốt hơn: có đường tráng nhựa và có đường ray xe lửa (các khu vực khác chỉ có thể tiếp cận bằng xe mà thôi và đường lại không được tráng nhựa).
Ấn tượng đầu tiên mà tôi có ở tại
Darkhan là thủ phủ của tỉnh Selenge ở phía Bắc Mông cổ. Theo nhận xét của tôi thì phía Bắc Mông cổ giàu hơn. Lý do theo tôi nghĩ là có nhiều khu mỏ và giao thông tốt hơn: có đường tráng nhựa và có đường ray xe lửa (các khu vực khác chỉ có thể tiếp cận bằng xe mà thôi và đường lại không được tráng nhựa).
Ấn tượng đầu tiên mà tôi có ở tại
Wednesday, July 13, 2011
Tôi đi Mông Cổ (11): Từ Moron đến Darkhan
Kỳ trước: Tôi đi Mông Cổ (10): Moron
Tôi bỏ đi ra đường cái để đón xe. Tôi vừa đi vừa lấy bánh mì và nước ra uống, và lại đi dưới trời nắng. Có vài chiếc xe tải chạy qua, sao tôi đón mà chả có chiếc nào dừng lại thế nhỉ? Một hồi tôi thấy hai thằng bé cưỡi ngựa ăn mặc có vẻ công tử ghé vào ger mà tôi ngủ hai đêm lúc tôi bỏ đi ấy, phi ngựa ngang qua. Tôi ra dấu cho họ quay lại và hỏi tôi có thể
Tôi bỏ đi ra đường cái để đón xe. Tôi vừa đi vừa lấy bánh mì và nước ra uống, và lại đi dưới trời nắng. Có vài chiếc xe tải chạy qua, sao tôi đón mà chả có chiếc nào dừng lại thế nhỉ? Một hồi tôi thấy hai thằng bé cưỡi ngựa ăn mặc có vẻ công tử ghé vào ger mà tôi ngủ hai đêm lúc tôi bỏ đi ấy, phi ngựa ngang qua. Tôi ra dấu cho họ quay lại và hỏi tôi có thể
Tôi đi Mông Cổ (10): Moron
Kỳ trước: Tôi đi Mông Cổ (9): Từ Uliastai đến Moron
Moron là thủ phủ của tỉnh Khovsgol. Lý do mà du khách đến Moron là để đi đến hồ Khovsgol – đây là hồ lớn thứ hai ở Mông Cổ (2.760 kilo mét vuông), là hồ sâu nhất ở Mông Cổ (262 mét) và là hồ nước ngọt lớn thứ 14 của thế giới; lượng nước ngọt của hồ chiếm 1-2% lượng nước ngọt của thế giới. Ngoài ra trong hồ còn có nhiều loại cá và khu vực xung
Moron là thủ phủ của tỉnh Khovsgol. Lý do mà du khách đến Moron là để đi đến hồ Khovsgol – đây là hồ lớn thứ hai ở Mông Cổ (2.760 kilo mét vuông), là hồ sâu nhất ở Mông Cổ (262 mét) và là hồ nước ngọt lớn thứ 14 của thế giới; lượng nước ngọt của hồ chiếm 1-2% lượng nước ngọt của thế giới. Ngoài ra trong hồ còn có nhiều loại cá và khu vực xung
Monday, July 4, 2011
Tôi đi Mông Cổ (9): Từ Uliastai đến Moron
Kỳ trước: Tôi đi Mông Cổ (8): Uliastai
Tôi đi bộ dọc theo đường cái, vừa đi vừa ngoắc nhưng cũng hiếm có chiếc xe nào chạy qua lắm. Bây giờ tôi rút kinh nghiệm rồi, quá giang xe tải vừa dễ dàng hơn lại vừa miễn phí. Người đẹp như tôi (hihihi) mà ngoắc thì chiếc xe tải nào cũng dừng lại cả, ngoại trừ khi xe đó đầy người, không còn chỗ ngồi thì họ mới chạy luôn.
Cuối cùng có một chiếc xe tải
Tôi đi bộ dọc theo đường cái, vừa đi vừa ngoắc nhưng cũng hiếm có chiếc xe nào chạy qua lắm. Bây giờ tôi rút kinh nghiệm rồi, quá giang xe tải vừa dễ dàng hơn lại vừa miễn phí. Người đẹp như tôi (hihihi) mà ngoắc thì chiếc xe tải nào cũng dừng lại cả, ngoại trừ khi xe đó đầy người, không còn chỗ ngồi thì họ mới chạy luôn.
Cuối cùng có một chiếc xe tải
Sunday, July 3, 2011
Tôi đi Mông Cổ (8): Uliastai
Kỳ trước: Tôi đi Mông Cổ (7): Từ Tosontsengel đến Uliastai
Vài cây số trước khi vào cửa ngõ Uliastai là suối và sông chạy dọc theo đường với bờ cỏ xanh mát hai bên. Vì vậy bạn nào muốn cắm trại thì có thể dừng lại ở bất cứ nơi nào cũng được. Hôm đó là chủ nhật nên có rất nhiều người Mông Cổ ra đó cắm trại, picnic, giặt giũ và rửa xe.
Ông già lái xe hỏi tôi muốn xuống nơi nào. Tôi ra dấu bảo
Vài cây số trước khi vào cửa ngõ Uliastai là suối và sông chạy dọc theo đường với bờ cỏ xanh mát hai bên. Vì vậy bạn nào muốn cắm trại thì có thể dừng lại ở bất cứ nơi nào cũng được. Hôm đó là chủ nhật nên có rất nhiều người Mông Cổ ra đó cắm trại, picnic, giặt giũ và rửa xe.
Ông già lái xe hỏi tôi muốn xuống nơi nào. Tôi ra dấu bảo
Tuesday, June 28, 2011
Tôi đi Mông Cổ (7): Từ Tosontsengel đến Uliastai
Kỳ trước: Tôi đi Mông Cổ (6): Quá giang xe đến Tosontsengel
Sau một ngày tắm rửa trên sông Ider, tôi lại khoan khoái trở lại và đi lòng vòng chụp cảnh Tosontsengel từ đồi. Cảnh đồi núi hòa lẫn với sông nước thật đẹp và lãng mạn. Đêm thứ hai tại Tonsontsengel, tôi quyết định khăn gói quả mướp ra đồi ngủ. Khi tôi chia tay với những người trong khách sạn thì tất cả họ đều ra cửa để tiễn tôi (không
Sau một ngày tắm rửa trên sông Ider, tôi lại khoan khoái trở lại và đi lòng vòng chụp cảnh Tosontsengel từ đồi. Cảnh đồi núi hòa lẫn với sông nước thật đẹp và lãng mạn. Đêm thứ hai tại Tonsontsengel, tôi quyết định khăn gói quả mướp ra đồi ngủ. Khi tôi chia tay với những người trong khách sạn thì tất cả họ đều ra cửa để tiễn tôi (không
Monday, June 27, 2011
Tôi đi Mông Cổ (6): Quá giang xe đến Tosontsengel
Kỳ trước: Tôi đi Mông Cổ (5): Một ngày tại ger của người địa phương
Từ Tsetserleg, tôi dự định đi đến khu vườn quốc gia Khorgo-Terkhiin Tsagaan Nuur, nơi đây từng có núi lửa phun trào và hiện giờ là một nơi lý tưởng để cắm trại, câu cá và bơi lội (!!! ở đây thời tiết lạnh quanh năm và lại hay có mưa).
Tôi đi bộ ra đường lớn và ngồi chờ xe ngay tại trạm đóng phí đường. Lần này tôi viết ra tờ
Từ Tsetserleg, tôi dự định đi đến khu vườn quốc gia Khorgo-Terkhiin Tsagaan Nuur, nơi đây từng có núi lửa phun trào và hiện giờ là một nơi lý tưởng để cắm trại, câu cá và bơi lội (!!! ở đây thời tiết lạnh quanh năm và lại hay có mưa).
Tôi đi bộ ra đường lớn và ngồi chờ xe ngay tại trạm đóng phí đường. Lần này tôi viết ra tờ
Saturday, June 18, 2011
Tôi đi Mông Cổ (5): Một ngày tại ger của người địa phương
Kỳ trước: Tôi đi Mông Cổ (4): Tsetserleg
Sau đêm ngủ bụi đầu tiên thành công, tôi lại có ý nghĩ ngủ bụi thêm đêm nữa ở Tsetserleg. Tuy nhiên lần này tôi chọn vào ngủ trong đình của chùa bởi vì tôi đoán trời có thể mưa vào ban đêm. Thế là ban ngày tôi ra suối phơi nắng và đi lòng vòng quanh thành phố cùng với ba lô và áo khoác. Thật sự hành lý của tôi cũng gọn gàng lắm. Chỉ có một ba lô nhỏ với
Sau đêm ngủ bụi đầu tiên thành công, tôi lại có ý nghĩ ngủ bụi thêm đêm nữa ở Tsetserleg. Tuy nhiên lần này tôi chọn vào ngủ trong đình của chùa bởi vì tôi đoán trời có thể mưa vào ban đêm. Thế là ban ngày tôi ra suối phơi nắng và đi lòng vòng quanh thành phố cùng với ba lô và áo khoác. Thật sự hành lý của tôi cũng gọn gàng lắm. Chỉ có một ba lô nhỏ với
Wednesday, June 15, 2011
Tôi đi Mông Cổ (4): Tsetserleg
Kỳ trước: Tôi đi Mông Cổ (3): Kharkhorin
Do tôi không sử dụng dịch vụ nào khác ngoài việc ở tại ger với giá khá rẻ là 5.000T/đêm nên chị chủ nhà tìm mọi cách để tôi phải trả thêm tiền. Ví dụ, cái ghế đẩu tôi làm dính lọ nghẹ, vậy mà chị ta bắt tôi đền nguyên cái với giá là 10.000T. Dĩ nhiên là tôi không đồng ý nên đi ra chợ mua chai sơn xịt 400ml với giá 1.500T (lúc đầu ông chủ tiệm nói giá
Do tôi không sử dụng dịch vụ nào khác ngoài việc ở tại ger với giá khá rẻ là 5.000T/đêm nên chị chủ nhà tìm mọi cách để tôi phải trả thêm tiền. Ví dụ, cái ghế đẩu tôi làm dính lọ nghẹ, vậy mà chị ta bắt tôi đền nguyên cái với giá là 10.000T. Dĩ nhiên là tôi không đồng ý nên đi ra chợ mua chai sơn xịt 400ml với giá 1.500T (lúc đầu ông chủ tiệm nói giá
Saturday, June 11, 2011
Tôi đi Mông Cổ (3): Kharkhorin
Kỳ trước: Tôi đi Mông Cổ (2): Thủ đô Ulaanbaatar (viết tắt là UB)-Gia hạn visa tại Mông Cổ
Thật ra xe buýt đi từ UB đến Kharkhorin là một trong những xe buýt tốt nhất của Mông Cổ bởi vì đó là xe máy lạnh và mỗi người đều có số ghế cả. Ngoài ra xe chạy cũng khá nhanh, xuất bến lúc 11h sáng mà khoảng 6h chiều đã đến nơi. Ah quên, khoảng cách từ UB đến Kharkhorin là khoảng 370 km và chỉ có lúc đầu
Thật ra xe buýt đi từ UB đến Kharkhorin là một trong những xe buýt tốt nhất của Mông Cổ bởi vì đó là xe máy lạnh và mỗi người đều có số ghế cả. Ngoài ra xe chạy cũng khá nhanh, xuất bến lúc 11h sáng mà khoảng 6h chiều đã đến nơi. Ah quên, khoảng cách từ UB đến Kharkhorin là khoảng 370 km và chỉ có lúc đầu
Subscribe to:
Posts (Atom)